Nhớ một thời sơ tán Tựa giấc chiêm bao Chiêc mũ rơm đã đi vào huyền thoại Lũ trẻ con chạy đuổi nhau trong những chiều nắng quái Lũy tre làng ngan ngát một màu xanh...
Nhớ một thời tuổi thơ diệu kỳ đẹp như tranh Cánh đồng lúa vàng thơm, Chú trâu già bụng no căng, đủng đỉnh Các cô, chú , dì mồ hôi nhem nhúa Vẫn hò reo những câu hát à ơi....
Nhớ một thời tuổi thơ Còn vang vọng trong những câu ca, điệu múa Những vần thơ da diết Những nét vẽ đơn sơ, mộc mạc Của thời xa xưa...
Trăng xưa dát bạc hàng mi Em đuổi trăng đi Gió giận hờn Mưa chập chờn ngõ nhỏ Trăng đến rồi lại đi Bàng bạc mái đầu Người đi đâu Em chẳng biết Người về em cũng chẳng hay
Hoàng hôn vương gió heo may Trăng rời theo gió Người còn đó? Mà em vẫn đi tìm Ngất ngây
С ярмарки ехал ухарь-купец,
Ухарь-купец, удалой молодец,
Вздумал купец лошадей напоить,
Вздумал деревню гульбой удивить.
Вышел на улицу весел и пьян,
В красной рубашке, красив и румян.
Старых и малых он поит вином,
Пей-пропивай, пропьем — наживем!
Красные девицы морщатся, пьют,
Пляшут, играют и песни поют.
К стыдливой девчонке купец пристает,
Он манит, целует, за ручку берет…
Красоткина мать расторопною была,
С гордою речью к купцу подошла:
«Стой, ты, купец, стой, не балуй,
Дочку мою не позорь, не целуй!»
Ухарь-купец тряхнул серебром:
«Нет, так не надо! Другую найдем!»
По всей по деревне погасли огни,
Старый и малый спать полегли.
В одной лишь избенке огонек там горит,
Старый отец, разметался, сидит.
В рваной рубахе, в рваных лаптях,
Скомкана шапка лежит в головах.
По всей по деревне славушка пошла –
Дочка-красавица на зорьке пришла,
Дочка-красавица на зорьке пришла,
Полный подол серебра принесла.
Полный подол серебра принесла,
А девичью совесть вином залила. Из репертуара Надежды Плевицкой (1884-1941). Запись на пластинку -
фирма "Пате", Москва, 1908 г., 26640.
Очи черные: Старинный русский романс. – М.: Изд-во Эксмо, 2004.
Thương gia Ukhar cưỡi xe từ hội chợ Chàng Ukhar thật tuyệt vời Chàng cho ngựa ăn uống no nê Chàng làm cho dân làng ngạc nhiên thú vị. Trong chiếc áo đỏ, xoăn tít rách rưới Chàng hớn hở say mềm bước ra đường Chàng uống rượu với cả người già lẫn trẻ Cứ rót ra, cứ uống, uống thật nhiều Các thiếu nữ mặt đỏ ngại ngùng - uống Họ cùng nhảy, cùng chơi và ca hát Chàng đến gần cô gái đang xấu hổ e thẹn Tán tỉnh , hôn và cầm tay cô
Mẹ cô gái xinh đẹp kia bước tới Cất cao giọng với chàng thương gia “ Hãy dừng trêu ghẹo con gái tôi Đừng hôn nó, và làm nhục nó” “Không, nếu vậy ta sẽ kiếm cô gái khác!”
Cả ngôi làng chìm trong bóng tối Người già và trẻ em đều lăn ra ngủ . Chỉ le lói ánh lửa trong túp lều phía xa, Người cha già mặc chiếc áo rách, đi đôi dép rách, Chiếc mũ nát bươm đội trên đầu, tách ra ngồi ở đó.
Nàng thiếu nữ Slavơ đã đi khắp làng - Con gái bình minh tuyệt đẹp đã đến Con gái bình minh tuyệt đẹp đã đến Chiếc váy cô mang dát đầy bạc Chiếc váy cô mang dát đầy bạc. Và cũng thấm đẫm cả rượu vang
(Diệu Trinh chuyển ngữ)
Động Thiên đường. Xe điện chạy ngoằn nghèo qua những đọan đường đèo chân núi để vào đến khu vực hang. Tôi ngạc nhiên và thú vị ngắm những cô gái còn rất trẻ lái những chiếc xe điện này, và nhận ra tất cả tài xế xe điện đều là nữ, những cô gái vững vàng trên chiếc vô lăng với nụ cười duyên dáng…Tôi cảm giác động Thiên đường dường như quyến rũ hơn, huyền bí hơn với những hình dáng sắc nét sinh động và gần gũi với chính con người được những dòng thạch nhũ từ hàng triệu năm tạo nên..
Chúng tôi quay về trên những chiếc xe điện, với tay lái điêu luyện của những cô gái trẻ trung xinh xắn. Các cô cho biết toàn bộ cánh tài xế xe điện ở đây đều do nữ đảm nhận. Bỗng nhiên, bao nhiêu mệt mỏi như tan biến, chúng tôi như hòa mình với thiên nhiên tuyệt đẹp và con người thân thiện nơi đây
Đến động Phong nha, ngồi trên chiếc thuyền đi dọc bờ sông Son, cảnh đẹp đến nao lòng . Gần tới động, máy tàu ngừng chạy, phải chèo thuyền vào trong động. Tôi ngỡ ngàng ngắm nhìn người chèo thuyền: Hai cô gái trẻ nhoài mình khua mái chèo cho thuyền đi dọc trong động, xung quanh tôi có nhiều chiếc thuyền như vậy hầu như do phụ nữ chèo lái…bất giác những vần thơ “Mẹ Suốt” cứ văng vẳng bên tai tôi… Quảng Bình là nơi tôi mới đến lần đầu, bao nhiêu cảnh đẹp, nào là các động, nào là dòng sông Son, Kiến Giang nên thơ, nào là con đường mòn Trường sơn lịch sử với những cảnh đẹp hùng vĩ hai bên đường…nhưng hình ảnh các cô gái lái tàu điện, chèo thuyền vẫn in đậm trong tâm trí tôi. Và, tôi lại lẩm nhẩm giai điệu bài hát “ Quảng bình quê ta ơi”- bài hát bố tôi vô cùng yêu thích trong những năm tháng chiến tranh. Tới nơi đây, tôi mới cảm nhận sâu sắc sức mạnh kỳ diệu cuả mảnh đất thiêng liêng một thời bom đạn ác liệt này, trong đó, người phụ nữ Quảng Bình , giỏi giang, cam đảm đã đóng góp không nhỏ trong công cuộc bảo vệ quê hương mình…
Tháng Mười Một Gió đông tràn phương bắc Nắng oi nồng vắt vẻo đất phương nam Sóng biển biếc xanh xô cát vàng thành lũy Rặng nùi nhấp nhô thấp thoáng vài cánh chim
Tháng Mười Một Ngõ nhỏ lặng im Đêm giao mùa hàng cây buồn ngơ ngác Văng vẳng lời ca, tiếng hát Rộn ràng một khoảng không gian
Tháng Mười Một Hà nội đón đông sang Nắng Sài gòn vẫn giận hờn nóng nảy Bánh xe quay vòng trong dòng người tuôn chảy Bất chợt mưa về ướt đẫm hàng mi
Tháng Mười Một Khe khẽ bước chân đi Thì thầm qua khung cửa sổ Có khi nào ai nhớ Có khi nào ai quên…
Tháng Mười Một Bao ký ức triền miên Cứ lang thang theo phím đàn khờ dại Vương vãi Những bản nhạc không tên… (PS: Tháng 11 còn gọi là Tháng Một)